Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh – một ‘Người Thầy’

Gặp Đại tướng Nguyễn Chí Vịnh lần đầu tại tang lễ sĩ quan tình báo Phạm Xuân Ẩn, ngày 21/9/2006. Khi đó, ông Vinh mang quân hàm Trung tướng, giữ chức vụ Tổng Giám đốc Tổng cục Tình báo, Bộ Quốc phòng trong 18 tháng.

‘Tại sao phải xem xét?’

Tôi gặp Đại tướng Nguyễn Chí Vịnh lần đầu tiên tại tang lễ sĩ quan tình báo Phạm Xuân Ẩn, ngày 21/9/2006. Khi đó, ông Vinh mang quân hàm Trung tướng, giữ chức vụ Tổng Giám đốc Tổng cục. của Tình báo Quốc phòng trong 18 tháng.

Trong đám tang tướng Ân, Tổng cục Tình báo Quốc phòng ( quen thuộc hơn là Tổng cục 2) đóng vai trò chủ trì.

Tướng An qua đời lúc 11h20 ngày 20/9/2006. Chiều ngày 21/9/2006, tôi rời Hà Nội sau khi đọc sơ qua tài liệu về tướng An và gặp một số nhân chứng liên quan. Qua một số đồng nghiệp viết bài về cụm tình báo H63, tôi còn nhận được sự giúp đỡ của Tổng cục Tình báo Quốc phòng trong việc liên lạc và gặp gỡ bà Tâm Thảo, ông Tư Cang… Những cuộc gặp gỡ này và câu chuyện của các cô chú tôi về đồng chí Phạm Xuân Ẩn đã hé lộ cho tôi đôi điều về công việc, tính cách của những người làm nghề đặc biệt. Họ, những người lính tình báo, luôn quen với việc im lặng, hy sinh và cam kết.

Sáng 22/9, tôi đến nhà tang lễ và bắt đầu công việc tại hiện trường. Đám tang của một người đặc biệt cần có sự tham dự của nhiều người đặc biệt.

Nhà báo Lương Bích Ngọc trong buổi gặp Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh. Ảnh: NVCC

Phỏng vấn nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt, ông Thomas Vallely của chương trình Fulbright Việt Nam (cảm ơn Vũ Thành Tú Anh đã dịch)… làm xong tôi có cảm giác như có những ánh mắt dõi theo từng bước làm việc của tôi rất chăm chú. Ngày hôm sau, tại nghĩa trang, khi hỏi về chú Mười Hương (Trần Quốc Hương), tôi cũng nhìn thấy những ánh mắt ấy đang dõi theo chú.

Một người quen sau này kể với tôi: “Ông Vinh nhớ lại hôm đó nhà báo tả lại một cuộc đối đầu rất bạo lực, còn dám đẩy cả vệ sĩ ra để dùng máy ghi âm phỏng vấn chú Sáu Đan (Cựu Thủ tướng Võ Văn Kiệt). nhà báo là vậy đó…”.

Có lẽ lúc đó tôi không hiểu tại sao mọi người cứ theo dõi từng bước đi trong sự nghiệp của tôi. Tôi tìm người sĩ quan đi cạnh tướng Vinh mấy ngày rồi hỏi thẳng: “Tướng An là nhân vật đặc biệt. Bài viết của tôi có phỏng vấn nguyên Thủ tướng, nhiều nhân vật tình báo và cả người phương Tây. Tổng cục có cần không?” đọc lại bài viết của tôi trước khi đăng được không? Ông có thể nhờ Tướng Vinh giúp tôi được không…”.

Viên sĩ quan đó mỉm cười nói: “Không đúng đâu chị ạ!”.

Nhưng ông cũng hỏi lại tướng Vinh và sau đó ít phút tôi đã có ngay câu trả lời: “Ở đây không có bình duyệt bài viết. Chúng tôi chờ đọc bài của ông trên báo. Các nhà báo và biên tập viên có trách nhiệm hoàn thiện bài viết”. “Tất cả đều là thông tin trên báo. Anh Vinh cho biết đã đọc nhiều bài viết của anh và hy vọng đây là bài viết hay về người bạn lớn (Phạm Xuân Ẩn) của nhiều người”.

See more:  Makuach Yak Missing Update: Florida basketball coach vanishes without trace while jogging

Bài viết đó tôi lấy tiêu đề: “Tạm biệt một người bạn tuyệt vời”.

Sau này, khi tham gia tư vấn cho một số dự án sách, phim của Media 21 và nói chuyện với Tướng Vinh, tôi mới hiểu ông rất quan tâm đến truyền thông như một phần công việc của mình.

Với các nhà báo, ông luôn dành cho họ một không gian bình đẳng như “Hôm nay chúng ta hãy thảo luận về vấn đề này nhé! Tôi chỉ nêu quan điểm của mình và các bạn có thể tiếp tục hỏi hoặc bác bỏ!”.

“Ừ, tôi là Vinh, cứ nói đi”

Một thời gian, vài năm sau tang lễ Tướng Phạm Xuân Ẩn, tôi khó có cơ hội tiếp xúc trực tiếp với Tướng Vinh.

Tháng 3/2009, Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh được bổ nhiệm giữ chức Thứ trưởng Bộ Quốc phòng, kiêm Giám đốc Tổng cục Tình báo Quốc phòng. Tháng 10/2009, Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh bảo vệ thành công luận án Tiến sĩ Luật. Từ cuối năm 2009, ông xin thôi giữ chức vụ kiêm Giám đốc Tổng cục Tình báo Quốc phòng để đảm nhiệm chức Thứ trưởng Bộ Quốc phòng phụ trách đối ngoại.

Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh cùng đồng chí, đồng nghiệp Cuba. Ảnh: NVCC

Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh là người đầu tiên lên tiếng công khai về chính sách quốc phòng “3 Không” (Không liên minh quân sự, không là đồng minh quân sự của bất kỳ nước nào; Không để nước nào lập căn cứ quân sự ở Việt Nam và không dựa vào nước này để đánh nước khác) của Việt Nam năm 2010.

Ông tích cực tham mưu Quân ủy Trung ương, Bộ Quốc phòng triển khai xây dựng và đưa Cảng quốc tế Cam Ranh vào hoạt động, trở thành biểu tượng của chính sách quốc phòng.

Tháng 5/2011, sự kiện “Cắt cáp tàu Bình Minh 2” đã diễn ra. Ngày 2/6/2011, tôi cùng một đồng nghiệp đến phỏng vấn Nguyên Chủ tịch nước, Đại tướng Lê Đức Anh. Bài viết viết xong, Đại tướng đọc kỹ lại, tưởng có thể đăng ngay nhưng chợt nói: “Xin chuyển bài cho Vinh (Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh) đọc lại!”. Tôi nói: “Hình như anh Vinh đang tham dự “Đối thoại Shangri-la 2011”, vị tướng nói: “Cứ gọi cho Vinh và gửi cho anh ấy đọc”.

Tôi ngập ngừng gọi điện, không tin Tướng Vinh có thể bắt máy. Đầu bên kia điện thoại vang lên: “Vinh đây…”. Tôi vừa xưng tên và giải thích lý do, tướng Vinh liền nói rất nhanh: “Tôi biết anh. Ý chính của lời ông Sáu Nam nói trong cuộc phỏng vấn là gì?”. Tôi nói: “Ông ấy nói: “Nếu sợ biển Đông thì mất nước”.

See more:  Andy Rourke: Wiki, Bio, Age, Family, Parents, Death, Illness

Anh ấy nhắn cho tôi địa chỉ email của anh ấy và bảo tôi gửi bài báo đến đó.

Nửa giờ sau mới có hồi âm, tướng Vinh thêm 5 chữ vào bài. Nhìn vài dòng trả lời email của anh, tôi cảm thấy rất lạ, yên tâm như có người đồng hành viết một bài nhạy cảm trong thời điểm vô cùng căng thẳng không chỉ ở ven biển Đông mà còn ở cả bầu không khí biển Đông. báo chí về chủ quyền lãnh thổ.

Về đến nhà, tôi mở website lên và nói với Tướng Lê Đức Anh là bài đã đăng rồi. Anh lại hỏi: “Vinh có nói gì không? Nếu thêm từ nào thì để tôi xem…”.

Bài viết ngày hôm đó được nhiều báo, website săn đón.

Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh cùng học trò – Tiến sĩ Bùi Chí Trung tại Nhà tưởng niệm cố Tướng Nguyễn Chí Thanh, thân phụ của Tướng Vinh. Ảnh: NVCC

Một người thầy đích thực

Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh, nguyên Thứ trưởng Bộ Quốc phòng, trút hơi thở cuối cùng tại Hà Nội vào sáng sớm ngày 14/9/2023, sau một thời gian lâm bệnh nặng.

Dẫu biết sự chia ly này là điều không thể tránh khỏi nhưng chỉ nửa ngày sau khi ông ra đi, báo chí và mạng xã hội đã tràn ngập những lời chia sẻ bày tỏ sự tiếc nuối khi phải chia tay một vị tướng tài ba trong thời bình. Vị tướng gắn liền với một cụm từ mới trong chính trị và chiến trường hơn 20 năm qua – “Ngoại giao quốc phòng”.

Đối với những nhà văn từng gặp, quen biết, trò chuyện và làm việc với Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh, ông không chỉ là nhân vật có sức hấp dẫn mà còn là người bạn lớn, người tri kỷ, chỉ cho họ cách làm mọi việc tốt đẹp hơn. Thông tin trở nên “không còn bị cấm” tiết lộ ra công chúng, miễn là nó có lợi cho lợi ích chung, quốc gia và nhân dân. Và đôi khi, họ còn trở thành đối tác của anh ấy một cách rất tự nhiên.

Một nhà báo từng phỏng vấn ông nhiều lần về chủ đề “ngoại giao quốc phòng” viết trên trang cá nhân rằng Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh là người mà “Mọi vấn đề gai góc, nhạy cảm, cảm động… đều được người Anh thảo luận. không trốn tránh”.

Tôi xin nói thêm: Với cách trả lời đã được suy nghĩ kỹ lưỡng và chính xác, anh ấy có cách công khai thông tin đến mức những vấn đề “gai góc, nhạy cảm, cảm động…” đều được đăng tải. đã được công chúng đón nhận sự quan tâm.

Phải đến khi lên chức Trung tướng, Thứ trưởng phụ trách Ngoại giao và Quốc phòng, ông mới “sờ gáy” giới truyền thông và “bắt tay” để họ có thể đồng hành cùng ông như một “đội quân”.

Đó là cái bắt tay, một sự đồng hành thú vị, là thời điểm anh bộc lộ khả năng gần như bẩm sinh của mình trong lĩnh vực truyền thông và thực sự trở thành một “thầy giáo”.

See more:  Yuri dos Santos Vasconcelos car accident: 24-year-old soccer player dies by SUV crashes

Bác sĩ, nhà báo Bùi Chí Trung, người từng làm việc với ông nhiều năm trong các dự án sách, phim “kể chuyện lịch sử”, đồng thời là thầy của nhiều nhà báo trẻ, đã vinh danh ông là Thầy. Ông tóm tắt:

“Trong lĩnh vực truyền thông, báo chí, nhiều người kính trọng Thầy như Thầy. Nhưng tôi nghĩ mình là người gần gũi với Thầy nhất, cả về thời gian lẫn quan điểm sống.

Cá nhân tôi đã học được từ anh một phương pháp tư duy mà không nhiều người có được. Nó giúp tôi nhìn thấy được mối quan hệ, nhiều mặt khác nhau của một vấn đề, đâu là logic, đâu là phi logic và tìm ra cách giải quyết vấn đề; Cách suy nghĩ đó có thể áp dụng được trong nhiều trường hợp, nhiều lĩnh vực.

Anh cho tôi cảm giác biết mình khiêm tốn, biết mình chưa là ai cả, nếu có thành công là quên ngay để thử cái mới và không bao giờ ngại khó khăn vì luôn tạo ra áp lực mới cho bản thân, những cách thức mới để làm việc. Kiến thức mới, cơ hội mới từ khó khăn.

Anh ấy thích những người không nói về khó khăn, chỉ làm việc đó, đạt được điều đó bất kể họ làm gì và nói chung là tự nguyện cam kết. Nhờ được gần gũi và học hỏi từ thầy, tôi luôn nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ sợ hãi nếu phải bắt đầu lại và sẽ luôn có thể bắt đầu lại dù năm nay tôi đã gần 50 tuổi.

Điều ông hiểu rất rõ là tư tưởng phụng sự nhân dân, tư tưởng mà ông kế thừa từ cha mình. Đứng trên quan điểm của nhân dân, vì lợi ích của nhân dân, vì lẽ phải, con người sẽ không cô đơn, vượt qua những khó khăn to lớn của công việc”.

Sau khi nghỉ hưu, ngoài công việc chuyên môn và viết sách, Tướng Vinh còn là cố vấn, lãnh đạo một số nhóm truyền thông trẻ như của Bùi Chí Trung thực hiện các dự án kể chuyện lịch sử bằng hình ảnh.

Bạn bè, học trò của Tướng Vinh chia sẻ trên trang cá nhân rằng còn rất nhiều nhiệm vụ còn dang dở, nhiều việc ông định làm nhưng chưa hoàn thành.

“Người dám nói, dám làm, dám khẳng định, dám đứng lên, dám vấp ngã, dám bước tiếp, dám vượt qua chông gai, dám nuốt cơn giận… Sự dũng cảm của một vị tướng, một vị tướng ở Việt Nam là vậy”. hiếm có…” – đó chính là hình ảnh còn đọng lại sâu sắc nhất của Đại tướng Nguyễn Chí Vịnh trong lòng học trò của ông.

Và cứ như thế, với đồng đội và thế hệ sau, anh sẽ không bao giờ chết!

(Theo DantriViệt)

Nguồn: https://urlis.net/u5ic3okg

Categories: Trending
Source: c3kienthuyhp.edu.vn

follow us on google new

Leave a Comment